🪀 Sập Bẫy Trò Chơi Nguy Hiểm

Chương 1: Gặp lần đầu đã ra tay. /75. Chương Tiếp. Trong cuộc đời này, Thừa Tuyết chạm phải hai người đàn ông, lần lượt dính dáng vào hai người đàn ông này, làm cô không dứt ra được mà cũng không thể nào dứt ra. Chạy trốn nhau cả một chặn đường dài rốt cục Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm - Du Huyễn ~ Chương 10 . There is no such thing as a moral or immoral book; books are well written or badly written. Oscar Wilde, Picture of Dorian Gray, 1891. Đăng Nhập Truyện Kiếm Hiệp; Tiên Hiệp; Tuổi Học Trò; Cổ Tích Thám Hiểm. Linh Dị Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm; Chương 20: Không phải em gái; Chương Trước /75 GO Chương Sau . Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm Chương 20: Không phải em gái. Sáng sớm hôm sau Thừa Tuyết thức dậy từ tờ mờ sáng, lúc cô rời khỏi Ngự Biệt Uyển cũng không ai Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm Chương 64: Theo đuổi Bọn họ nhìn nhau không nói gì, Diệc Thuần theo bản năng lùi về sau. Bọn họ tuy bốn năm cùng sống trong một thành phố, hít thở cùng một bầu không khí nhưng mà lại không dễ dàng gặp được nhau. Truyện Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm - Chương 63 với tiêu đề 'Mất con' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Truyện Full; bởi vì Trình Ngụy từ nhỏ đã rất lém lỉnh bày trò quậy phá làm Công Lão vui nên Công Lão rất mực yêu thương anh. Trong tất 6,351. Cập nhật. 02/09/2021. Giới thiệu truyện Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm. Một tình cảm kéo dài từ thuở nhỏ, đáng tiếc bị chia cắt mười sáu năm. Một con người sinh tồn vì trả thù. Người con gái đau lòng khi người mình yêu mất đi, từ đó sống khép kín suốt ba năm Edit : Hằng Nguyễn . 🚫 DỊCH SAU CẤM SAO CHÉP, THAM KHẢO DƯỚI MỌI HÌNH THỨC !🚫. Chương 225 | Thay đổi Chiến Thuật Gia. Xe ô tô mà bay được chắc Mộc Kha cũng cho nó bay luôn, chưa đầy ba phút đã đến cứ điểm mà Đường Nhị Đả nói. P46: Đằng Sau Chiếc Mặt Nạ Này Là Nữ Tù Nhân Xinh Đẹp & Nguy Hiểm Nhất - Review Phim - Phim Factory #104 October 17, 2022; P8: CHÉP BÀI CỦA BẠN - PHIM HOẠT HÌNH - Truyện Cổ tích - Quà tặng cuộc sống - Nghệ thuật sống October 17, 2022 VxM8. Buổi khánh thành diễn ra ở nơi tập trung người qua lại đông đúc của thành phố. Phóng viên cũng đã đến đứng ở phía dưới khán đài giương máy ảnh Tử Phàm dừng bên đường, mở cửa đi xuống xe. Cô cũng vội tháo dây an toàn ra leo xuống Ngụy cùng một nam nhân ngồi trên xe lăn được phóng viên đặt câu hỏi lại liên tục dùng máy ảnh chụp hình cả hai lại. Lần này Trình Ngụy hợp tác với Mộ Dung Cảnh để xây tòa cao ốc có quy mô lớn thế này phóng viên không lấy tin tức làm tin nóng sốt dẻo thì nên bỏ nghề là Tuyết không chú tâm đến hai nam nhân tỏa ra khí chất hơn người luôn là ánh sáng hào quang giữa bộn bề những người tầm thường, mà ánh mắt liếc nhìn cô gái bên cạnh Mộ Dung Hiểu Quân!-Đến chúc mừng Tử Phàm kéo tay viên nhận ra Nhậm Tử Phàm liền quay ống kính chuyển về hướng anh liên tục nhấn máy. Nhậm Tử Phàm không phải nhân vật đơn giản, trước giờ rất ít xuất hiện trên báo chí hôm nay lại xuất hiện ở đây nếu bọn họ không chụp thì uổng quá a, e là phải đợi rất lâu mới có cơ hội đông dạt thành hai hàng chừa lối cho hai người bước đi, Nhậm Tử Phàm dừng bên dưới khán đài lịch thiệp nói “Chúc mừng.”-Phàm thiếu khách sáo rồi, lại có thể để ngài đến tận đây chúc Dung Cảnh ý vị không rõ là khách khí hay mỉa mai-Nếu để Mặc Phong đến chúc mừng thì quả là không xem Cảnh thiếu ra gì rồi? Không thôi người khác lại nói tôi không đặt ngài trong Tử Phàm cười lạnh, ánh mắt sáng như đuốc-Tiểu Tam, lên đây đứng cạnh Ngụy bước xuống bậc thềm, vươn tay ra-Hả? Tôi…Cô khó xử mắt đảo quanh, dò xét thái độ Nhậm Tử thiếu là người rộng lượng, không lẽ ngay cả chuyện này cũng chấp Ngụy cười sáng lạn để lộ hàm răng trắng đều-Đi Tử Phàm buông tay cô ra, đẩy cô về phía Trình đột nhiên lạnh lẽo đến lạ thường!!!Thừa Tuyết được Trình Ngụy dắt lên khán đài, phóng viên chụp hình không ngừng nghỉ cứ như nếu ngừng chụp sẽ mất một tấm ảnh quan Quân vịn tay cầm xe lăn của Mộ Dung Cảnh liếc sang phía Thừa Tuyết khẽ mỉm Tuyết nhìn thấy Hiểu Quân và Mộ Dung Cảnh, trong đầu không khỏi suy đoán được quan hệ không bình thường giữa bọn họ, mắt nhìn xuống dưới, nam nhân kia đã biến mất từ lúc khẽ thở dài không may để Trình Ngụy nghe được liền ở phía sau vòng tay ôm eo cô kéo sát lại gần nên cười đi, bởi vì không chừng em sẽ lên trang nhất báo liên gì chứ?-cô cười hay không, được lên báo hay không chẳng liên quan chút nào-Sao lại không? Người xem nếu nhìn thấy mặt em như vậy thì sẽ quăng báo không thèm đụng tới cười một lúc rực rỡ, nóng bỏng như mặt trờiCô nhẹ dùng cù chỏ thục vào hông anh, trừng mắt. Nhưng mà lại nhẹ mỉm Ngụy như được như ý cười một lúc vui vẻ, càng lúc giữ chặt eo cô làm cô dán sát vào người anh, bởi vì chiều cao cô có hạn nên dựa vào lồng ngực anh, cơ hồ cô nghe được nhịp tim khỏe khoắn đều đặn của anh đang đập ép bản thân mỉm cười, trong lòng không ngừng chửi Trình vì phóng viên còn đặt câu hỏi rất nhiều mà hai mươi phút sau mới cắt băng khánh thành nên Thừa Tuyết chỉ đứng một lát liền viện cớ bỏ xuống phía dưới nháy mắt với Hiểu Quân, Hiểu Quân hiểu chuyện cúi đầu nói nhỏ với Mộ Dung Cảnh. Mộ Dung Cảnh nghe Hiểu Quân nói thì nhíu mày nhìn cô, ánh mắt sắc bén vô cùng cuối cùng cũng từ chối không để Hiểu Quân Quân lắc đầu với cô, ý bảo không đi cũng không ép, tự mình bỏ Tử Phàm cũng không thấy đâu, nghĩ là anh đi đâu đó quanh đây nên cô đi mà anh thật ra ngồi trên xe, ánh mắt như chim ưng nhìn cảnh bên ngoài ô cửa Thúc cũng đến rất được phóng viên cùng Mộ Dung Cảnh chào thành phố này, danh tiếng của Tôn Thúc cũng không phải nhỏ, gia sản của ông nếu là lúc trước thì chính là xài không hết phung phí cỡ nào cũng còn nhiều, vì gần đây về già, ông muốn tích đức cho con cháu nên thường xuyên làm từ thiện trở thành đại thiện nhân trong lòng mọi người. Rất được mọi người kính là dự án của cháu sẽ thành công thuận lợi tiến hành. Tôn Thúc cũng không có gì, góp một khoản tiền cho dự án lần Thúc biết Mộ Dung Cảnh từ nhỏ, tính tình đứa trẻ này ông cũng hiểu sáu bảy phần, Mộ Dung Khải lại là bạn ông nên đối với Mộ Dung Cảnh ông xem như con trai mình rất nâng đỡ hôm trước Nhậm Tử Phàm nói kêu ông đến đây xem chuyện vui, ông biết rõ là gây hại cho Trình Ngụy nhưng mà nếu ảnh hưởng đến Mộ Dung Cảnh thì ông cũng sẽ lên tiếng không thể ngồi Thúc trước nay đều không quen náo nhiệt, chúc mừng xong thì ở trên xe đậu xa nơi khán đài chờ xem trò vui mà Nhậm Tử Phàm nói là Tuyết đi vòng quanh nơi diễn ra buổi lễ, lại vô tình nghe được một chuyện kinh thiên động xong chưa?-Xong rồi, chỉ cần cắt băng khánh thành lập tức sẽ nổ lắm, Phàm thiếu sẽ có thưởng cho gọn. Nhưng đủ làm tay chân Thừa Tuyết run rẩy đứng không vững, tay đưa lên bịt lấy miệng mình. Nhậm Tử Phàm lại như vậy mà muốn hại chết Trình được, cô tuyệt đối không để anh lại giết người, không thể để có mạng người chết khi bình tĩnh bản thân thì hai người kia cũng đã đi mất, Thừa Tuyết phỏng chừng lúc này đã chuẩn bị cắt băng khánh gấp gáp, giống như sắp có đại nạn xảy ra, vô cùng khẩn trương chạy chạy tới nơi nhìn thấy Trình Ngụy và Mộ Dung Cảnh đang cầm kéo chuẩn bị hốt hoảng, không nghĩ gì nhiều liền hét lớn “Đừng cắt. Nguy hiểm.”Lúc cô hét lên thì kéo đã hạ xuống, dứt khoác cắt cô trắng bệch, tay chân đầy mồ hôi không suy nghĩ được gì đã chạy đến chỗ Trình đi, có bíp bípTừng tiếng “bíp” vang lên liền nhau không ngừng, mọi người nghe thấy hai từ “Có bom” liền thất kinh hồn vía chạy tán Ngụy, mau chạy đi, bom sẽ Ngụy ôm lấy Thừa Tuyết, chạy xuống phía dưới, hòa vào dòng người đang chạy Dung Cảnh phản ứng nhanh liền dùng tay đẩy bánh xe, Hiểu Quân sợ hãi, cố giữ bình tĩnh đẩy xe Mộ Dung Cảnh đi đến chỗ an nhanh sau đó một tiếng nổ lớn làm rung động trời đất, lửa khói bay khắp đất may Trình Ngụy kịp thời ôm cô chạy đi, ở phía sau chiếc xe che chở cho cô, lấy tấm lưng rộng lớn của mình bảo vệ quanh đổ nát, điêu Tuyết không ngừng run rẩy, mặt trắng như tờ giấy, máu cũng không đáng sợ!-Tiểu Tam, em không sao chứ?-Trình Ngụy đẩy cô ra xem khắp người cô-Không sao. Trình Ngụy, anh bị thấy tay Trình Ngụy bị bom làm tổn thương, bom nổ gây sát thương lớn bọn họ lại ở vị trí gần như vậy, Trình Ngụy còn dùng thân che cho cô, tay cũng chảy rất nhiều chân cô luống cuống, mắt đầy hơi là vết thương nhỏ, không đáng kể, không đáng làm cô lo lắng, Trình Ngụy xua tay vẫn cười rực rỡ-Nặng như vậy mà nhỏ cái gì. Chảy máu nhiều lắm Tuyết lo lắng, thanh âm nghẹn ngào-Tiểu Tam đừng khóc, đừng nay anh nghĩ cô là người cứng cỏi cũng chưa từng thấy cô sợ hãi mà khóc như lúc này, anh cũng không ngờ cô lại quan tâm mình như vậy. Trước nay đều chưa hề cảm nhận thiếu, ngài bị thương, tôi đưa ngài đi băng xuất hiện, đỡ lấy anh-Tiểu Tam đi cùng tôi. Tôi sợ nhịn không được bật cười, thút thít “Đến lúc này còn đùa được.”-Cười có phải tốt hơn không?Nin dìu Trình Ngụy lên xe, Thừa Tuyết bởi vì lo lắng cũng đi tiếc tất cả đều không thoát khỏi ánh mắt sắc bén của một Dung Cảnh cùng Hiểu Quân núp gần đó, Hiểu Quân vì nghĩ cho Mộ Dung Cảnh, anh lại không thuận tiện di chuyển nên gần như che hết cho anh. Chính vì vậy mà những mảnh gạch do bom làm bể nát văng ra, lại rơi trúng Hiểu chảy ra máu, trước mắt mờ đi, ngay sau đó ngã Dung Cảnh rất nhanh kêu người đưa cô đến bệnh viện. Chuyện này đừng nói Trình Ngụy không truy cứu thì Mộ Dung Cảnh cũng sẽ không bỏ Tử Phàm ở bên trong xe đậu bên đường cách đó đủ xa làm bom không gây hại đến anh. Mày nhíu rất chặt, ánh mắt đáng sợ vô Tuyết đưa Trình Ngụy về biệt thự Nhẵng Tiên của anh, không quan tâm đến nó xa xỉ to lớn ra sao, chỉ lo lắng đến vết thương của làm nhìn thấy anh bị thương cũng chạy ra xem xem có giúp được gì bị đồ dùng để sát trùng vết ngắn gọn nóiNgười làm nhanh chân chạy đi chuẩn anh lên lầu, bác sĩ bảo mọi người ra ngoài, Trình Ngụy lại lên tiếng “Cho cô ấy ở lại.”Miễn cưỡng một lúc bác sĩ mới đồng Ngụy nằm nửa người trên giường, đưa tay lành lặn của mình raThừa Tuyết vội vàng chạy qua bên đó, ngồi lên giường nắm tay phải anh sợ đau thật chứ?-Sợ. Lúc nãy tôi không Ngụy nhắm mắt, trán chảy đầy mồ hôi-Tôi tưởng… không sao, chỉ đau một lát một lòng an ủi còn trấn an anh, nào ngờ anh lại nhoẻn miệng cười. Xem ra cô dễ lừa hơn ai vết thương này có thể làm khó anh, thì những vết thương trước đã sớm làm anh nằm trên giường có khi cái mạng cũng đã không sĩ dùng kéo cắt vùng áo ngay vết thương, cẩn thận dùng bông tẩm lau sạch máu sau đó bôi thuốc sát trùng ràng rất đau, Trình Ngụy chỉ cắn răng, mắt nhắm nghiền chặt, trán không ngừng tuôn ra mồ hôi nhưng tay đang nắm tay cô không hề siết chặt làm cô Tuyết lấy khăn lau mồ hôi trên trán anh, cô nhìn cũng cảm giác được đau như thế nào, vậy mà cả quá trình anh đều chỉ cắn răng chịu đựng không hề la sĩ lấy băng trắng định băng bó cho anh, cô liền nói “Để tôi băng cho.”-Được, tôi đi ra ngoài kê Tuyết chạy qua bên kia giường, nhấc nhẹ tay anh cẩn thận băng xong sẽ hết đau Ngụy chăm chăm nhìn cô môi hơi hé Tuyết thấy anh cứ nhìn mình lại còn cười một mình “Anh nhìn gì vậy?”-Trước nay chưa ai quan tâm tôi như vậy, em thật giống người vợ lo cho chồng nhất thời cười không anh vẫn còn sức để nói nhảm thì tôi không lo băng bó xong đứng lên cầm khay đồ đem đi đưa cho người Ngụy chống người ngồi dậy, xem ra lần này bị thương cũng không phải Tuyết căn dặn người làm đi nấu một ít cháo cho anh bị thương đừng nên vận đồng Tuyết nhắc nhở-Tôi biết đừng để nước thấm phải ăn uống cho biết. Tôi chẳng qua bị thương ngoài da thôi chứ có phải là bệnh nặng liệt giường Ngụy cau mày trách cô nhiều điều-Tôi mặc xác từ tận đáy lòng quan tâm cho anh, anh lại chê cô lắm giận sao?-Không có. Chẳng qua bị người khác từ chối sự quan tâm cảm thấy bực đùa thôi. Em đừng tưởng như thật chứ?Cô mặc kệ, người làm đưa thuốc cô đi lại bàn bóc vỏ thuốc cho Tam… Tiểu Tam…Anh gọi cô nhiều lần cô cũng không trả lời một tiếng. Hình như là giận thật thuốc trong tay cô rót ly nước trắng đưa tới trước mặt Tam, em giận tôi!?Cô đưa tay về trước một tí, vẫn là im thì tôi không nhíu mày, biết rõ anh đang muốn cô nguôi giận, nghĩ lại anh bị thương cũng vì mình nên tạm thời hạ giọng “Được, anh uống thuốc. Tôi hết giận.”-Cam Ngụy nhanh nhẹn cầm lấy thuốc cùng ly nước từ tay cô, ngửa cao đầu ly về vị trí cũ, Trình Ngụy liền kéo cô ngồi xuống bên cạnh nữa đây?-cô nghiêng mặt hỏi anh-Vì sao em biết có bom?-Trình Ngụy nghiêm mặtCô im lặng cúi đầu, nhìn hai tay đang siết chặt của Nhậm Tử Phàm làm?-anh dùng tay nâng mặt cô lên, ép cô nhìn mìnhCô lắc đầu, vẫn là im Tam, nếu thực sự hôm nay em không biết được thì chẳng phải tôi sẽ chết hay sao? Nói cho tôi biết, có phải anh ta làm không?-Trình Ngụy kiên nhẫn hỏi lại-Tôi không biết. Bọn họ chỉ nói, chỉ cần cắt băng khánh thành thì bom sẽ nổ. Lúc đó tôi không quan tâm là ai, tôi rất dù cô biết cô gạt anh không nói là Nhậm Tử Phàm chủ mưu, nhưng mà thật sự lúc đó cô rất lo sợ, trong đầu cô chỉ biết nếu cô không mau chạy báo cho mọi người thì sẽ có rất nhiều người chết. Sự thật chính là dù cô đã báo nhưng vẫn có người bỏ nhìn thấy nhiều người chạy không thoát bị bom nổ mà chết nằm trên đất, máu của họ chảy rất nhiều, nhìn họ rất đáng sợ cứ như trách tôi tại sao lại không nhanh chân hơn. Tôi cũng không muốn, tôi rất sợ…Giọng cô nghẹn ngào, mắt giăng đầy màn sương sợ, không phải lỗi của em. Xin đau lòng lau nước mắt cho cô, ôm cô vào lòng-Trình Ngụy, anh đừng trách bọn họ, là tôi không chịu chạy nhanh báo cho mọi người biết. Nếu anh điều tra ra đừng giết chết người đã làm được không?-cô ở trong lòng anh ngẩng đầu-Không được. Họ suýt nữa hại chết tôi, dù tôi không giết họ em nghĩ Mộ Dung Cảnh sẽ tha hay sao? Huống chi chuyện này cũng không hề đơn Ngụy cự tuyệtBọn họ cũng không muốn. Họ làm cũng chết mà không làm cũng họ không làm họ sẽ được Nhậm Tử Phàm để yên sao? Con người Nhậm Tử Phàm ai mà không hiểu rõ, anh đã muốn gì chắc chắn phải làm sợ. Thật sự sợ một ngày mình cũng bị anh không lưu tình giết chết. Nhậm Tử Phàm đặt tay lên bàn, ngón tay thon dài vẫn từng nhịp từng nhịp gõ lên mặt bàn. Dường như đang xung đột nội Hy từ bé đã rất nghe lời, tính tình lương thiện lại rất quan tâm người anh trai này. Từ nhỏ tôi đã đưa em ấy sang nước ngoài học, chỉ vì không muốn nó bị ảnh hưởng bởi cuộc sống của tôi cũng như sẽ trở thành kẻ vạn người căm hận như Hy là công chúa trong lòng anh. Em hiểu. Em đã được chứng sợi dây tay lần trước cũng đủ chứng minh tình cảm anh em bọn họ thân thiết đến chừng dây tay đó là lần trước anh đi Úc mua về, nó vốn là mua cho em nhưng mà ngay lúc đó em lại cùng Trình Ngụy trong nhà bếp Hàn Lâm níu tay níu chân còn nói mấy lời mờ ám. Anh thật nhịn không vậy anh đem nó tặng cho Viên Hy?Cô nên vui hay buồn đây? Thứ vốn là của cô lại trở thành của người khác. Lại còn vì thứ đó "tranh giành" gây hiểu lầm không vậy. Trước nay anh đều không lấy lòng phụ nữ, đều là họ lấy lòng anh thì anh nên quen dần nói sao cũng có chút ương bướng, nếu cô đã cho mình đúng thì nhất quyết không hạ giọng xuống này về sau anh sẽ suy nghĩ tới. Anh hỏi em, em cảm thấy anh thế nào?Thừa Tuyết nghe xong suýt nhịn không được bật cười lớn, phồng má nhịn giờ cô mới biết anh tự kỉ thật đề này, anh muốn nghe lời nói thật lòng hay là nói dối đây?Nếu nói dối cô dám lớn giọng nói còn nói thật thì chỉ sợ ai kia sẽ tức chọn cả án rất an toàn cho bản thân tốt hơn có tám chữ Xem trời bằng vung, lạnh lùng tàn xấu xa vậy sao?Anh nhíu mày, mặt như vừa bị bôi lọ là thật lòng. Còn hai chữ dối lòng chính là Ngọt lại chỉ có hai chữ?-Anh nên biết em đã rất khổ sở khi phải lừa dối lương tâm nói ra hai từ đó. Anh nhìn sao vẫn không phải người dịu dàng, ôn hòa hay là tốt bụng bao không chơi đó bị cô nói sắc mặt đen như tro than, đứng dậy quay là trò chơi nói thật. Anh phải chịu thôi. Không được bật cười vội đuổi quay lại chỉ tay vào cô dõng dạc nói "Em làm mất lòng ông chủ, không tính phần em vào tiền công ty."-Aiss... anh đừng lấy tư trả thù công chứ? Anh như vậy mà muốn em nói anh tốt bụng bao dung sao?-Anh không biết. Anh đang rất anh ngày càng khó coi, không nói không rằng đi vào nhà nhà tắm sẽ tốt bụng bao dung hơn sao? Đúng là trẻ chu mỏ, không đếm xỉa tới anh liền nằm dài trên giường..Bọn họ đi ra bãi biển, lúc đi xuống đại sãnh lễ tân nói có điện thoại của Nhậm Tử Phàm. Thừa Tuyết nghĩ là công việc nên không hỏi nhiều chờ anh nói xong mới cùng anh đi đến vách đá ngay cứng rắn, biển ồ ạt cho từng cơn sóng đập thấy sắc mặt anh rất kém, còn tưởng là giận chuyện lúc sáng nên lủi thủi theo Tử Phàm đứng trên vách đá cao, quay mặt nhìn cô, anh chỉ cần lùi về nửa bước sẽ té xuống biển Phàm, đừng đứng ở đó, rất nguy vén tóc bị gió làm tung bay, ngoắc anh Tuyết, anh yêu hét to, như muốn chứng minh với biển cả, với thế giới anh yêu cô đến chừng cũng yêu anh nhưng mà anh vào đây có được không?Anh đứng ở ngoài đó rất nguy hiểm, cô chỉ lo an nguy của anh làm chuyện có lỗi với em, em có tha thứ cho anh không?-Em tha thứ. Dù là lỗi gì, em đều tha thứ chính là tha với anh, nếu anh không ở bên em nữa, em phải cố gắng sống thật tốt, tự chăm sóc bản thân làm sao vậy? Em không giỡn nữa, anh mau vào cô trỗi dậy sự bất an tột cùng trước nay chưa từng có, linh tính mách bảo sắp có chuyện lớn xảy Tuyết, anh xin lỗi. Bây giờ chúng ta nên về gặp mẹ em lần nãy có hai cuộc gọi điện cho anh, cuộc thứ nhất là của Mandy. Còn cuộc thứ hai là của bệnh sĩ nói, ca phẫu thuật của mẹ cô vì tim hiến cho bà trong lúc phẫu thuật ghép vào lại xuất huyết, bác sĩ ra sức cứu chữa nhưng phẫu thuật thất bại. Mẹ cô tử vong tại là anh. Tất cả là lỗi của anh. Cô nói đúng, cô không dám để bà phẫu thuật vì cô sợ ngay cả một ngày cũng không có để bên biết cô sẽ hận anh, hận đến tận xương cô tái méc, cố gắng nghĩ đây là lời nói đùa "Em thật sự giận rồi. Anh không vào em sẽ không nói chuyện với anh."Không hiểu sao nước mắt cô lại chảy ta quay về thôi, mẹ em mất rồi..Thừa Tuyết sau khi xuống máy bay liền chạy tới bệnh viện. Hai mắt cô đỏ hoe, trên mặt chỉ toàn nước mắt, sự đau khổ lộ rõ trên gương chạy tới phòng phẫu thuật nhìn thấy bác sĩ điều trị cho mẹ mình thì vội chạy đến liên tục hỏi "Bác sĩ, vì sao mẹ tôi lại mất? Không phải bà sống tốt lắm sao?"-Cô Tô, cô hãy bình sĩ trước tiên cần cô giữ bình tĩnh lại sợ là nói ra sẽ làm cô kích động, đợi cô có thể giữ bình tĩnh mới đưa cô vào trong phòng phẫu bàn mổ một thi thể được trùm khăn trắng, trước mắt cô tối đen, tay chân run rẩy đi lại mắt không ngừng chảy ra, chân mềm nhũn có thể té ngã vất cứ lúc đưa tay run rẩy của mình cầm miếng vải trắng từ từ kéo thấy bà Phương thân thể lạnh ngắt mặt mày trắng bệch nằm trên màn mổ, mọi thứ xung quanh đều như quay cuồng, cô khóc nức nở dùng tay lay mẹ tỉnh lại đi... mẹTiếng gọi như cào xé tâm con là Tuyết, mẹ mau tỉnh lại. Con sẽ dẫn mẹ về mà dù cô gọi bao nhiêu lần, mẹ cô vẫn nằm im bất động, cả người lạnh như băng, tim không còn nhịp Tử Phàm ở phía sau cô đi lên vịn lấy cô, hai vai cô run rẩy, anh có thể cảm nhận phẫu thuật mẹ cô xảy ra vấn đề nên thất bại. Bà tử vong tại ngẩn người, cả người tê thuật?Cô ngước mặt nhìn anh dưới màn sương nghe được hai từ này do anh nói ra thì liên tục lắc đầu đẩy anh ra bản thân lùi về nói không phải anh làm đi, làm ơn hãy nói như vậy đi. Em tin anh, chỉ cần anh nói không phải anh nức nở cầu xin lỗi, là anh nợ lại là anh? Sao anh lại làm như vậy? Anh không phải, anh không phải...Cô chỉ vừa có ba ngày hạnh phúc tại sao lại phá nó đi chứ? Cô còn muốn mỗi ngày gặp mặt anh, sáng thức dậy sẽ nhìn thấy anh, tối đi ngủ được anh ôm lấy. Cô còn có rất nhiều điều muốn làm cùng anh, vì sao lại phá vỡ nó đi?-Anh không nghĩ lại... xin lỗi Tử Phàm, anh cút đi. Tôi không muốn gặp la hét um sùm, điên loạn nhào tới vung tay đánh đứng yên cứ để cô đánh mình. Anh sớm biết cô sẽ hận ra vốn không có chuyện xây resort gì cả, trong ba ngày này là anh suy tính chuyện phẫu thuật xảy ra trúc trắc mới đối xử với cô tốt như thì lời anh nói có bao câu là thật? Hay là đều do anh nói dối ra, còn cô lại như con ngốc diễn mắt mờ đi, Thừa Tuyết vì không chịu nổi nữa mà ngất đỡ vội cô, sau đó lặp tức gọi bác sĩ..Thừa Tuyết tỉnh dậy trong đêm, ngoài trời mưa rất to ảm đạm vô cùng. Trước mặt mờ mịt, đưa tay lên mới phát hiện mắt của mình đã không còn nhìn không rõ bất cứ vật lẽ do khóc nhiều nên mắt bị tổn thương, cô nhắm mắt nhẹ nhàng dựa vào tường hồi tưởng lúc cô cùng mẹ bên chỉ còn người thân là bà vì cái gì lại bắt bà đi. Đau lòng hơn chính là người gây ra mọi việc lại là Nhậm Tử giờ nghĩ lại những câu nói khó hiểu kia của anh, cô mới nhận ra tất cả đều được anh sắp đặt thấy giọng nói này bên tai, Thừa Tuyết mở mắt, nheo lại nhìn người vừa bước đi hung hăng quơ tay cầm gối lên quăng ra biết em sẽ không tha thứ cho anh, nhưng mà để anh chăm sóc em, được chứ?-Tôi không cần. Anh đi ra, đi loạng choạng đứng lên, nheo mắt đi lại chỗ anh đẩy anh ra Tuyết... bặm môi dùng hết sức đẩy anh ra cửa, sau đó đóng mạnh khóa trái. Lưng dựa vào cửa từ từ trượt xuống dưới tay lên trước mặt, hai tay cô mờ mờ hiện ra, Thừa Tuyết thu tay lại ôm ngực khóc đến thương của cô rời bỏ cô, anh phản bội cô, ngay cả mắt của cô cũng không nhìn rõ gì nữa. Cô biết làm sao?-Trình Ngụy...Cô thốt ra hai từ này, vội mò đến túi đồ lục lấy điện thoại khó khăn lắm mới lần ra số của anh, vội nhấn cô nức nở khi anh nghe máy. Cô bảo anh tới bệnh viện đón mình anh liền không suy nghĩ nói đợi anh..Nhậm Tử Phàm khi thấy Trình Ngụy đến định vào phòng Thừa Tuyết thì chặn Tuyết gọi tôi không cho phép cậu dẫn Thừa Tuyết Tử Phàm cương quyết nói-Mọi chuyện đã không còn theo ý cậu nữa rồi. Cái chết của mẹ Thừa Tuyết đã làm cô ấy chịu sự đả kích rất sớm biết?-Hôm trước tôi đến thăm bà vô tình biết được. Nếu muốn Thừa Tuyết không đau khổ nữa thì đừng ngăn Tử Phàm do dự, cuối cùng hạ tay đang chặn Trình Ngụy lại. Quay bước bỏ đi. Bóng anh trải dài trên hành lang, song lại cô đơn vô Ngụy mở cửa đi vào, nhìn thấy Thừa Tuyết đang ngồi trên giường tay cầm chặt điện đi đến bên giường ngồi một bên cầm lấy tay Tuyết giật mình vội rút tay "Là ai?"Trình Ngụy nhăn mày nhíu mặt huơ tay trước mặt cô, mắt cô chỉ chớp vài cái nhẹ, rất nhẹ nhìn giống như sắp mù em làm sao vậy?-Trình Ngụy, anh đến rồi sao?-cô vội vàng chụp lấy tay anh-Sao em lại thành ra thế này?-Em không biết, bây giờ em nhìn cái gì cũng không còn rõ, giống như bị loạn thị giữ chặt tay anh nói-Để anh gọi bác đưa em khỏi đây ngay, em không muốn ở đây thêm bất cứ lúc lắc đầu, cầu xin anh-Vì sao phải hành hạ bản thân chứ?Lòng cô bây giờ rất lạnh, bọn họ yêu nhau nhưng lại hành hạ lẫn nhau, tại sao mối quan hệ đó lại kết thúc khi bọn họ còn có quá nhiều điều để nói cùng nhau. Một hôm Thừa Tuyết đang ngồi trong phòng điện thoại lại reo lên, mò mẫm một lúc lâu mới lấy được điện chào, tôi là Thừa Tuyết."Cô Thừa Tuyết, tôi là bác sĩ điều trị cho mẹ cô."-Có chuyện gì sao?"Thật ra có chuyện này, anh Nhậm Tử Phàm kêu tôi giấu cô nhưng mà tôi thấy cô cần biết."-Bác sĩ cứ bàn tay cô run rẩy, vô thức nắm chặt điện thoại lòng cô vô cùng bất an."Trước lúc phẫu thuật một ngày, anh Nhậm Tử Phàm kêu tôi... đổi quả tim phẫu thuật cho mẹ cô."-Sao... sao ạ?Hai tay cô vô lực làm rơi điện thoại xuống, nước mắt bỗng rơi ra khỏi hốc lí do gì anh phải làm như vậy? Vì sao phải hại chết mẹ cô?Cô cúi xuống mò lấy điện thoại, hai tay ướt đẫm mồ hôi run rẩy đưa lên tai nghe "Bác sĩ, vì sao ngài biết nguy hiểm lại nghe lời anh ta?""Xin lỗi cô, chúng tôi biết đáng lẽ nên cứu bà chứ không phải tiếp tay giết bà ấy, lúc đầu khi Phàm thiếu ra yêu cầu đó chúng tôi có thử gọi cho cô nhưng mà không liên lạc được, Phàm thiếu lại nói cô cũng đồng ý nên chúng tôi làm theo. Đến khi hôm phẫu thuật thất bại, chúng tôi thấy cô không biết gì hết."-Như vậy là đủ rồi. Cảm ơn vì đã cho tôi cúp máy, tay siết chặt điện thoại, sau đó giống như điên loạn khóc thét ngay cả điện thoại cũng bị cô quăng đi. Tiếng điện thoại vỡ nát, bị ném vào tường nên biến dạng, từng mảnh từng sao phải đối xu73 với cô như vậy? Thà là anh không cho cô hạnh phúc, anh để cô ở trong niềm hạnh phúc rồi lại một nhát đâm vào tim cô làm cô rơi xuống vực sâu vạn cô, giống như bị ai cào xé, hoặc là chính bàn tay anh bóp nát nó. Đau đến chết đi, đau đến cảm giác cũng không Tử Phàm, tôi hận anh...Vì cớ gì phải hành hạ cô như vậy? Anh hận cô đến mức phải đối xử với cô như vậy sao? Cô đã làm gì anh? Kí ức của cô...Người làm nghe tiếng cô la hét liền chạy lên, thấy cô quằn quại nằm trên giường, khóc lóc la hét giống như phát điên thì sợ hãi liền chạy xuống nhà điện thoại cho Trình Ngụy nhận được cú điện thoại liền tức tốc chạy về, anh chỉ định ra ngoài mua vài thứ cho cô không ngờ đã xảy ra anh vào đến phòng, mọi thứ rối tung, cô nằm trên giường ánh mắt đờ cô khóc đến sưng húp, đỏ hoe. Nước mắt vẫn còn trên mặt, dáng vẻ chật vật đáng Tam...Trình Ngụy không biết đã xảy ra chuyện gì, lại nghĩ cô đau lòng do cái chết của mẹ mình nên vội an ủi Ngụy, anh nghe gì không? Là Nhậm Tử Phàm... anh ta đang cười khi thấy em như vậy... anh ta giết chết mẹ em...Thời khắc này trông cô chẳng khác nào người cô giống như chết lặng, tâm cô cũng bị đem ra chặt thành trăm mảnh. Mỗi một nơi trên cơ thể đều như bị những lưỡi dao nhọn đâm điên rồi sao? Bình tĩnh đỡ cô ngồi dậy, lắc mạnh tay anh ta hại chết ba em, bây giờ giết chết mẹ em. Em lại yêu hung thủ giết chết ba mẹ em. Anh bảo làm sao em không điên, không hận?Cô cười rộ song nước mắt mạnh mẽ cục là sao?-Lúc nãy, bác sĩ nói trước ngày phẫu thuật anh ta đã kêu bác sĩ tráo đổi tim. Trái tim đó vốn có vấn Ngụy từ kinh ngạc này chuyển sang kinh ngạc khác, lại không nghĩ Nhậm Tử Phàm lại tàn nhẫn với cô như mà... Trình Ngụy lại không tin đó là sự thật. Tình cảm Nhậm Tử Phàm dành cho cô là thật, anh có thể cảm nhận được. Thì làm sao Nhậm Tử Phàm phải làm cô hận anh ta?-Em hận anh ta... cả đời này em tuyệt đối không tha thứ cho anh oán hận, căm phẫn nói. Cho dù là chết, cô cũng sẽ đem nỗi oán hận này anh không hiểu vì sao Nhậm Tử Phàm lại để lộ chuyện này cho em biết được?-Bởi vì anh ta muốn em đau khổ đến từ yêu mà ra, do yêu quá nhiều nên hận mới nhiều, nếu cô không yêu anh thì bản thân đã không chịu sự đau khổ này càng không hận anh hơn bao giờ liên quan đến kí ức bị mất của em?-Trình Ngụy nhíu mày-Chắc chắn. Em muốn gặp anh mắt cô tròn xoe, thống khổ biến mất lại chứa đầy oán lát tôi đưa em đi. Ba ngày sau tôi đón Ngụy kêu người giúp cô sửa soạn lại, âm thầm gọi cho Nhậm Tử Phàm biết một dẫn cô đi xuống nhà, ra xe ngồi vào. Chuyến này đến Hàn Lâm, không rõ sẽ có biến cố gì xảy Hàn Lâm -Khi Trình Ngụy dìu Thừa Tuyết vào trong nhà, Tâm Nhi vội vàng chạy ra. Nhậm Tử Phàm cũng đi thư, chị về Nhi vui vẻ nắm tay đưa tay kiếm tay Tâm Nhi, khi nắm được thì cười vui vẻ "Chị rất nhớ em."-Tiểu thư, mắt chị...Không chỉ là Tâm Nhi mà ngay cả Nhậm Tử Phàm cũng kinh ngạc đến không sĩ nói sẽ mau khỏi. Em đừng tươi cười che giấu tâm trạng thật-Em đưa chị về tự đi. Chị muốn luyện tập một ra đó chỉ là một phần nhỏ lí do, lí do quan trọng là cô biết Nhậm Tử Phàm vẫn luôn dõi theo muốn anh biết, dù không nhìn thấy đường đi thì cô không cần ai dìu dắt, cô cũng không cần đưa tay dò đường, lúc đi đụng này đụng nọ còn suýt làm vỡ đồ cũng may Tâm Nhi theo sau mới kịp thời giúp chỉ là Tâm Nhi mà ngay cả Nhậm Tử Phàm nhìn thấy cũng đau cô đi lên cầu thang, dáng người biến mất dần, Nhậm Tử Phàm thầm rũ mắt đi vào ngồi lên ghế sô Thừa Tuyết là do di truyền, có thể cả đời cũng không nhìn thấy. Cậu nhìn thấy, đã vui vẻ hài lòng chưa?Trình Ngụy nói, ánh mắt giễu cợt Nhậm Tử Tuyết bị như vậy, tôi không đau lòng sao?-Cậu hại chết ba mẹ cô ấy, chung quy là muốn cô ấy đau khổ. Bây giờ mắt cô ấy đã không còn nhìn thấy gì, đáng lẽ cậu rất vui Ngụy mỉa mai, ngồi xuống ghế đối là ba cô ấy là tôi giết nhưng mẹ cô ấy là ngoại ý ý muốn? Vậy thì phải xem lại nói vậy là có ý gì?-Cậu tự mình suy nghĩ đi. Ba ngày sau tôi đến đón Thừa Tuyết, nhớ chuyện chúng ta cá Ngụy nhoẻn môi, đứng dậy rời của Trình Ngụy làm Nhậm Tử Phàm không hiểu, rốt cục bên trong còn ẩn chứa điều gì?Anh biết bọn họ không thể như lúc trước, nhưng mà anh sẽ bù đắp tất cả những đau khổ của cô. Dù là như lời Trình Ngụy nói, anh cũng không oán trước là anh bị thù hận che lấp mới gây cho cô đau khổ nhiều như vậy, bây giờ anh dùng tất cả tình yêu của mình để bù đắp nỗi đau khổ kia của cô, không cầu mong được đáp trả, chỉ mong không rời xa Tử Phàm lên phòng cô, nhìn thấy cô đang ngồi ở ngoài ban công. Tay đưa ra sờ lấy cánh hoa lưu đi đến, mặc dù không gây ra tiếng nhưng cô vẫn nghe Nhi, giúp chị đem bình tưới đến đây, chị phải tưới cho Tử Phàm nghe cô nói thì đi lấy bình tưới cho dùng tay mình cầm lấy tay cô, giúp cô cầm lấy bình Tuyết nhận ra bàn tay này không phải của Tâm Nhi liền muốn rút về lại bị anh giữ Tuyết, xin lỗi khụy một chân xuống, thật lòng nói tiếng xin lỗi có lỗi sao?Cô cười cười, giống như mỉa là anh gây ra, cho anh cơ hội có được không?-Cơ hội? Nhậm Tử Phàm anh bảo tôi làm sao cho anh cơ hội đây? Là anh làm tôi hận anh, không phải tôi không cho anh cơ phải em nói dù thế nào cũng tha thứ cho anh sao?-Tha thứ? Anh nghĩ đối với những việc anh làm tôi còn tha thứ được sao? Anh giết ba tôi, mẹ tôi, anh là hung thủ giết biết cô hận anh cũng tựa như lúc anh hận ba cô vậy. Cảm giác đó anh hiểu, kêu buông bỏ là một điều không thể những ngày này em cần gì cứ việc nói, anh sẽ đưa Diệc Thuần, Tư Nguyên và Viên Hy tới trò chuyện với cần, gọi Viên Hy tới được có thể giúp cô lúc này chỉ có Viên tôi sẽ gọi Viên Hy ở đời sẽ có lúc làm con người ta hối hận, anh phải làm sao cô mới tha thứ, phải yêu cô nhiều bao nhiêu, bù đắp bao nhiêu cô mới hiểu thấu nỗi lòng của anh!?. . .Mặc Phong và Mặc Hàng được sự phân phó của Nhậm Tử Phàm mà làm việc. Việc làm rất đơn giản, chính là qua Ma Cao đánh đánh bài nhưng thật ra là muốn từ ông chủ sòng bày đó lấy về một món chiếc nhẫn ngọc bạch quý hiếm thời xưa, để lại từ mấy trăm năm của thời vua Mãn Thanh nên có giá trị liên thành. Bởi vì sắp đến đại thọ sáu mươi lăm của Tôn Thúc mà ông rất thích nó nên anh muốn đem về tặng nói xem, có nên dùng súng dọa ông ta không?-Mặc Hàng ngồi trong xe dừng bên đường đối diện sòng bài Tam Thập-Ý kiến không tồi. Nhưng sợ nói ra lại bảo chúng ta không có Phong nhún vai nhìn vào cánh cửa rộng mở kia-Chi bằng giả cướp?-Mặc Hàng, ý kiến càng tồi với việc giết người, những chuyện khác tôi giải quyêtq không Phong định nói tiếp thì nhìn thấy chiếc Mercedes Benz dừng trước cửa, một loạt người áo đen kéo cửa xuống xe lại cùng đồng loạt kính chào một ta tới chủ của Tam Thập được gọi là Sầm Oái, rất nhiều sòng bạc ở Ma Cao là của ông ta nhưng Tam Thập là sòng bài chính. Trong tay ông đang giữ chiếc ngọc bạch kia nên hai người bọn họ mới nhắm vào Tam Thập mà ra nay một mình cả hai làm chưa bao giờ thất bại, nhưng đa số đều dùng súng giải họ đứng trước cửa sòng bài, nhìn lên hai chữ Tam Thập thì nhếch Nguyên xuống xe lửa, hít thở không khí về đêm ở Ma Cao tinh thần cảm thấy thoải mái Mặc Hàng biết cô lén theo anh tới đây, chắc chắn sẽ bị anh quăng vào phòng bắt cô kiểm điểm bản ta đến Ma Cao làm gì cơ chứ?-Chúng ta đi du lịch, nhân tiện anh có một cụ kiện cần qua Ma Cao, một công đôi không biết. Em đi Thuần, anh cũng đặt khách sạn kệ Thuần...Tư Nguyên đang đứng ở nhà ga thì nghe tiếng đôi nam nữ nói chuyện, nhìn qua thì thấy một đôi nam nữ thanh tú, nhìn bọn họ như vậy giống như đang giận lẫy nhau rất hạnh mà cô nhận ra người nữ dường như có nỗi buồn và không quan tâm chàng trai, cô ấy không thích anh trai rất tuấn tú, lại thấy sự hạnh phúc trong đáy mắt anh, có thể thấy được tình yêu anh ta dành cho cô Nguyên nhìn lại bản thân cảm thấy có chút chua xót, giá mà Mặc Hàng cũng quan tâm yêu thương cô như túi xách lên Tư Nguyên đút hai tay vào túi áo đi tìm khách sạn qua qua một đêm đánh bài, Mặc Phong và Mặc Hàng đều nắm được tẩy của bọn người Tam Thập. Nên quyết định tối mai làm một ván lớn nhanh hoàn thành nhiệm là lại không ngờ, khách sạn Mặc Phong và Mặc Hàng ở lại chính là khách sạn mà Tư Nguyên và Diệc Thuần, Nhất Duy ở.

sập bẫy trò chơi nguy hiểm